Giới thiệu sách: Không có gì là mãi mãi

Thứ hai - 17/02/2020 16:28 88 0
Thú thật, ngay khi đọc xong dòng cuối cùng cuốn “Không có gì mãi mãi” của Sidney Sheldon, tôi đã cuống cuồng đi tìm máy tính để viết ngay review này. Nhưng kỳ thực tôi rất muốn dịch giả Phạm Hương Trà lấy tên tiếng Việt của cuốn sách là “Không có gì là mãi mãi”, thêm chỉ một chữ “là” nhấn mạnh thôi, nhưng có lẽ như vậy sẽ đầy đủ, trọn vẹn ý tứ hơn.
 
Kat xuất thân chỉ là một cô gái da đen nghèo khó, nhưng bà nội luôn động viên cô “nhiều nghị sĩ, ngôi sao điện ảnh, nhà khoa học cũng đã từng là người nghèo, vào một ngày nào đó Hoa Kỳ sẽ có Tổng thống da đen…” (Sidney Sheldon đã dự báo đúng, đến năm 2009, Barack Obama đã trở thành Tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên là người da mầu).
Honey vốn là cô gái không xinh đẹp nhưng quyến rũ, cô không muốn trở thành bác sỹ mà chỉ ước mơ được làm y tá. Nhưng nhờ thành thạo tám kiểu, ba mươi bảy tư thế kamasutra và mười sáu con đường khoái lạc kamura nên cô khiến cho đàn ông luôn thấy quyền lực của vua chúa với nô lệ, của thần thánh với tín đồ.
Paige xuất thân trong gia đình bác sỹ, có truyền thống với việc tham gia thực thi những sứ mệnh nhân đạo của WHO. Tuổi thơ của cô trải qua hầu hết ở các nước thứ ba, đang phát triển hoặc có xung đột. Cho đến khi cha cô bị giết bởi phiến quân ở một vùng nội chiến, cô mới quay về Mỹ học trường y để trở thành bác sỹ.
Khong co gi mai mai

 “Không có gì là mãi mãi” mở đầu và kết thúc tại một phiên tòa, nơi Paige bị buộc tội giết người; toàn bộ chứng cứ chống lại, cô như là Cain (theo sự tích Kinh thánh, Cain là con của Adam và Eva, đã phạm tội giết em trai, được coi là kẻ sát nhân đầu tiên của loài người). Nhưng còn lại nội dung cuốn sách thì hầu như các các nhân vật và sự kiện đều xoay quanh Bệnh viện Embarcadero Country ở San Francisco.
Embarcadero là nơi gói gọn 05 năm bác sỹ nội trú của ba cô gái, Honey theo nội khoa, Kat quan tâm đến phẫu thuật thần kinh và Paige chuyên về phẫu thuật tim. Nhưng vào những năm 1990, xã hội Mỹ vẫn còn niềm tin mạnh mẽ rằng nếu đàn bà muốn có mặt trong ngành y thì họ phải là, và chỉ được là y tá, không có bệnh viện nào có phòng thay đồ cho nữ bác sỹ hay y tá nam.
 “Không có gì là mãi mãi” như miêu tả những sự thật trần trụi của ngành y: Đa số bác sỹ là người chuyên tâm, nhưng cũng như những nghề khác, nghề y cũng có bác sỹ giỏi, kém, trẻ, già, hung hăng, ít nói, dễ chịu, khó chơi… Bệnh nhân thì đủ loại tuổi tác, màu da, có người hốt hoảng, kẻ gan lỳ, người nhẹ nhàng, kẻ lại lắm lời… nhưng họ giống nhau ở một điểm “đều là những con người đau đớn”.
Bệnh viện thì luôn làm việc kéo dài, bận rộn quá sức chịu đựng, là sự hành hạ cũng như thử thách lòng kiên nhẫn của tất cả các y bác sỹ. Những giờ làm việc dài dằng dặc bất tận và sự khẩn trương đã gây cho y bác sỹ sự căng thẳng cao độ, từ đó tỷ lệ ly hôn tăng vọt và ngoại tình trở nên phổ biến trong ngành y tế.
 “Không có gì là mãi mãi” xuất bản lần đầu năm 1994 với bối cảnh miêu tả Embarcadero ở giai đoạn 1990-1995, đã cách đây một phần tư thế kỷ. Đây là cuốn sách viết chuyên sâu về ngành y, nghề y, bệnh nhân và giới y bác sỹ. Các thông điệp quan trọng của Sidney Sheldon gửi gắm qua tác phẩm theo tôi là:
+ “Bác sỹ không bao giờ được nói với người bệnh là tôi không biết, bác sỹ là trông cậy một cách tuyệt đối của bệnh nhân, nên bác sỹ luôn phải nói với bệnh nhân rằng họ sẽ ổn thôi, sớm thôi, tốt thôi…”;
+ Ngành y không cho phép tin vào may rủi, thành công chỉ đến khi mọi việc đã được lên kế hoạch cẩn thận”;
+ Không có gì là mãi mãi, vì vậy hãy tôn trọng quá khứ, trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai với sự lạc quan tích cực nhất có thể” …
Tôi đọc “Không có gì là mãi mãi” quả là đúng thời điểm. Ngay lúc này, vào đầu năm 2020, dịch bệnh corona đang hoành hành khắp Vũ Hán, Trung Quốc và ảnh hưởng, tác động đến nhiều nơi trên thế giới, trong đó có Việt Nam, Lào Cai. Hơn 10 ngày nữa là đến ngày thầy thuốc Việt Nam 27/2, thầy thuốc xưa nay vẫn luôn là nghề cao quý. Tôi có nhiều người bạn làm nghề y, hẳn nhiên tôi muốn gửi đến bác sỹ Hà, bác sỹ Bằng, bác sỹ Huy… và các y bác sỹ khác ở Lào Cai, Việt Nam, cũng như trên khắp thế giới lời chúc thành công trong nghề nghiệp, mà trước tiên tôi mong họ sẽ sớm xử lý xong con virus covid-19 khốn nạn.
Hãy đọc để cảm nhận tất cả, “không có gì là mãi mãi, không có gì hết
 

Tác giả bài viết: Cao Bá Quý

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

 Văn Bản

72/2013/NĐ-CP

Nghị định số 72/2013/NĐ-CP của Chính phủ : Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng

Thời gian đăng: 11/08/2017

lượt xem: 423 | lượt tải:82

24/2011/TT-BTTTT

Thông tư số 24/2011/TT-BTTTT ngày 20/9/2011 của Bộ Thông tin và Truyền thông quy định về việc tạo lập, sử dụng và lưu trữ dữ liệu đặc tả trên trang thông tin điện tử hoặc cổng thông tin điện tử của cơ quan nhà nước

Thời gian đăng: 11/08/2017

lượt xem: 394 | lượt tải:79

2132/BTTTT-VNCERT

Văn bản số 2132/BTTTT-VNCERT, ngày 18/7/2011, của Bộ Thông tin và Truyền thông về việc hướng dẫn bảo đảm an toàn thông tin cho các cổng/trang thông tin điện tử

Thời gian đăng: 11/08/2017

lượt xem: 369 | lượt tải:86

19/2011/TT-BTTTT

Thông tư số 19/2011/TT-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông : Quy định về áp dụng tiêu chuẩn định dạng tài liệu mở trong cơ quan nhà nước

Thời gian đăng: 11/08/2017

lượt xem: 331 | lượt tải:80

43/2011/NĐ-CP

Nghị định số 43/2011/NĐ-CP ngày 13/6/2011 của Chính phủ Quy định về việc cung cấp thông tin và dịch vụ công trực tuyến trên trang thông tin điện tử hoặc cổng thông tin điện tử của cơ quan Nhà nước

Thời gian đăng: 11/08/2017

lượt xem: 398 | lượt tải:92
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây